Thi thoảng khi buồn mình vẫn hay thưởng cho mình một ngày đi đâu đó thật xa, vội vàng mang tâm hồn vụn vỡ lang thang đi tìm một chốn ươm màu nắng để khâu vá.
Và có lẽ trong một ngày như vậy, mình sẽ chọn một ngọn đồi nào đó ngồi lại hít khí trời, nơi không hẳn là một điểm người ta chụp ảnh check-in rầm rộ, nhưng nó mang đầy đủ điều mình cần nhất, hơi thở của một rừng thông thoảng nhẹ mùi nhựa gỗ và mớ cỏ dại ướt đẫm nước mưa còn lại của cơn mưa thu cuối mùa rơi ban sáng.
.
Ngọn đồi thông và mấy góc ngồi Cheoveooo một hôm trời buồn 🍂
_________
𝙲𝚑𝚎𝚘𝚟𝚎𝚘𝚘𝚘 - 𝚊 𝚖𝚎𝚖𝚋𝚎𝚛 𝚘𝚏 𝚁𝚎𝚙𝚕𝚢𝟷𝟿𝟿𝟺 𝙳𝚊𝚕𝚊𝚝













